Khi phải đứng ở ngã ba đường bạn sẽ làm gì ?

Trong cuộc đời mình, dù chỉ mới 26 tuổi thôi nhưng đã không ít lần tôi phải đứng giữa một ngã ba để rồi lo lắng, suy tư rút cuộc nên đi về hướng nào. Những lúc như thế thật sự rất mệt mỏi, chán nản và ước chi mình có ba đầu sáu tay làm được tất cả mọi việc một cách thần thánh.

Khi lên cấp ba, đó là lúc con người ta bắt đầu có những lựa chọn cho riêng mình bằng việc chọn trường, chọn khối thi. Tôi ngày đó vốn dĩ là một cô bé bình thường, mờ nhạt trong lớp, có thể mô tả là học lệch rõ ràng, học cực yếu các môn tự nhiên, học tàm tạm các môn xã hội, nhưng ôi thôi hoạt động ngoại khóa thì ko thiếu tôi bao giờ. Nhắc đến chuyện học hành và thi cử tôi thậm chí có thể đọc được suy nghĩ trong đầu thầy cô rằng “nó mà đậu Đại học chắc mình bây giờ là Giảng viên Đại học quá”.

Thật đó, năm lớp 10, trong một buổi tối học thêm môn toán, thầy giáo dạy toán của tôi đã đến trước mặt tôi và nói thẳng rằng: thầy khuyên em nên bỏ thi khối D, em thật sự không hợp với nó. Em học toán rất yếu, Anh văn và Văn rất bình thường, khả năng của em giỏi lắm là 10- 12 điểm, rớt Đại học là cái chắc. Trên đường về nhà tối đó tôi đã thầm nghĩ sao ông thầy ác thế, biết mình học rất yếu môn Toán nhưng có cần phải ghét mình ra mặt như vậy không.

Rồi những lời nói đó cũng trôi qua nhanh với một cô bé chỉ mới vừa 16 tuổi. Tôi vẫn cứ đi học bình thường cho đến năm lớp 12. Lúc này thì quả thật tôi thừa nhận khả năng đậu Đại học nếu tôi tiếp tục thi khối D là rất thấp. Nhưng nếu chuyển sang khối C thì có phải là quá trễ rồi không? Thi khối C thì có cao điểm hơn chút nào không hay cũng vậy? Biết bao nhiêu công sức trau dồi cho hai môn Văn và Anh văn ( Toán xác định bỏ vì học mãi không vào) liệu có bỏ sông bỏ bể?

Khi nghe tôi có ý định chuyển sang thi khối C, cô giáo dạy Anh đã xuống tận nhà hỏi thăm mẹ tôi cho ra lẽ. Việc ấy càng khiến tôi thêm mệt não. Lăn tăn suy nghĩ hoài rồi cuối cùng tôi quyết định chuyển hẳn sang luyện thi khối C. Mọi thứ thật không sự không dễ dàng gì vì tôi chỉ có một năm cuối cấp, nhưng cuối cùng thật may là cũng vừa đủ điểm đậu Đại học. Ngày đi lấy giấy báo nhập học, nhiều thầy cô nhìn tôi với con mắt ngỡ ngàng, nghi ngờ đến lạ. Đối với trường Đại học đó, tôi vốn dĩ có rất nhiều ký ức đẹp lẫn xấu. Thẳng thắn mà chia sẻ thì cũng chẳng tự hào mấy khi học ở đó đâu. Nhưng hỏi tôi rằng tôi có ghét nó không thì không, tôi vẫn vui khi nhắc về nó.

4 năm sau, khi ra trường, tôi có tất cả 3 cơ hội để lựa chọn: một là ở lại Sài gòn bon chen với nhiều cơ hội mà chắc chắn sẽ sống ngoi ngóp những năm đầu, hai là về quê đi làm ở cơ quan gần nhà nhưng cuộc sống và công việc chán chán kiểu nhà nước , ba là nhận offer của một Tập đoàn ở Phan Thiết nhưng sống lẻ loi đầy thách thức. Còn nhớ lúc đó, thực sự rối rắm như tơ vò, tôi chẳng biết phải làm sao cả. Nhưng quyết định thì vẫn phải quyết định, vậy là khăn gói vào Phan Thiết đi làm dù chẳng biết công việc liệu có tốt như mong đợi không, cuộc sống ở đó có vui không, rằng mình sẽ kết bạn được với ai đó chứ. Ngày lên đường vào Phan Thiết cũng là ngày sinh nhật của tôi, hôm đó trời mưa, không bạn bè, không người yêu, không có gì cả, đi với niềm tin hồng huệ của tuổi 20.

Rồi một năm cũng trôi qua, biết bao nhiêu sự việc, biết bao nhiều điều mà bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đối mặt, công việc không như mơ, bạn bè rất ít, tình cảm rối ren, tiền bạc không dư dả. Đến bây giờ tôi cũng chẳng biết lựa chọn ngày đó là đúng hay sai. Nhưng dù là thế nào đi chăng nữa thì một năm ở đó vẫn mãi là ký ức không bao giờ quên trong cuộc đời này.

Ba năm sau, tôi lúc này đã có công việc ở Sài gòn, có người yêu và là ông xã tôi bây giờ. Nhưng để đến được hôn nhân quả thật đó là một câu chuyện dài đầy giông tố. Tôi vẫn còn nhớ lúc ba mẹ và cả gia đình ngăn cản chuyện kết hôn của chúng tôi rằng họ không thích sự khác biệt về văn hóa trong gia đình, khoảng cách về ngôn ngữ và địa lý khiến gia đình và chồng tôi khó thân thiết như những người đàn ông Việt Nam khác có thể làm. Và rằng nếu tôi từ bỏ mối tình này, tôi vẫn có thể tìm được người khác làm chồng vì tôi đâu có xấu xí đến độ không cưới được ai.

Tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần, cứ đêm về là tôi lại khóc, khóc tức tưởi, khóc nức nở ướt nhẹp cả mặt gối chỉ vì tôi cảm thấy mình thật bất lực. Tôi biết ba mẹ lo lắng gì cho mình. Thời điểm đó, nếu tôi buông tay anh ra tôi thừa sức để tìm kiếm một bàn tay khác. Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến cảnh chúng tôi phải chia lìa thì tôi lại không thể nào chấp nhận được. Hơn ai hết, tôi hiểu được tình cảm anh dành trọn vẹn cho tôi nhiều đến mức nào. Tôi muốn đi cùng người tôi yêu đến cuối con đường chứ không đơn thuần làm thủ tục cưới xin một ai đó.

Rồi mọi chuyện cũng qua khi mẹ tôi dần dần được tôi thuyết phục. Kết quả là cái đám cưới vừa diễn ra cuối năm ngoái. Mọi thứ vẫn chỉ mới là bắt đầu, quân bài đó vẫn còn là một ẩn số chờ tôi và anh cùng khám phá. Tôi cũng không biết được rằng liệu năm mười năm nữa tôi có than thở buồn phiền hay không. Nhưng chí ít là cho đến thời điểm này sau 4 năm quen nhau, 3 năm yêu nhau, 1 năm cưới nhau thì chúng tôi vẫn hạnh phúc như ngày nào.

Nếu ngày đó tôi vẫn quyết tâm thi vào khối D, lựa chọn cơ quan Nhà nước để làm hay từ bỏ mối tình này thì thế nào nhỉ? Hẵn là sẽ rất khác. Đến thời điểm nay, những quyết định mà tôi đã đưa ra thật sự cũng chẳng hoàn hảo gì cả, nhưng tất cả những điều đó lại làm nên tôi của ngày hôm nay.

Bây giờ lại thêm một ngã ba nữa cho tôi lựa chọn. Quẹo trái hay phải trong đầu tôi đã tính toán thiệt hơn. Thật khó, quá khó để lựa chọn. Là gần ba mẹ và giúp mẹ trong vài tháng hay bắt lấy cơ hội phát triển nghề nghiệp cho tương lai. Tôi ơi lại lựa chọn.

Có thể tôi sẽ sai nhưng biết đâu tôi lại đúng. Tôi chẳng phải còn rất trẻ sao. Thế nên cứ thế mà làm đi. Đúng sai thì vẫn có thể sửa chữa mà.Vậy nhé!

Ruby
22/8/2014

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s